Thứ Bảy, 3 tháng 8, 2013

Thực phẩm bẩn độc, tốt hơn ung thư Việt Nam lọt Top 20

Ông bà xưa có câu “Miếng ăn là miếng tồi tàn” hay “Miếng ăn là miếng nhục” để khuyên răn người ta đừng quá đề cao những giá trị vật chất tới mức đánh mất mình. Ấy thế nhưng thời buổi này, hai lời răn trên lại cần được hiểu theo nghĩa đen, vì đúng là người Việt mình ăn cái gì cũng thấy độc, người Việt đang dùng miếng ăn để sát hại lẫn nhau.

Suốt mấy tuần gần đây, dư luận hoang mang với vụ bún có chất tẩy trắng gây ung thư, 80% bồ ngót được tắm thuốc kích thích, thuốc sâu, 90% mẫu nước uống bày bán tại thềm Hà Nội (được thẩm tra tình cờ) bị phát hiện nhiễm khuẩn E.Coli, khô mực xé đốt cháy tỏa ra mùi... Nilon... Điểm qua các mặt báo hàng ngày mà thấy hốt, thấy thương cho người Việt, người ta ăn để sống, để thưởng thức sản vật của trời đất ơi, còn chúng ta sao lại ăn để chết thế này?

Để tình trạng thực phẩm bị nhiễm độc tràn lan và Việt Nam lọt vào top 20 nước có số bệnh nhân ung thư nhiều nhất thế giới như hiện nay, ai phải chịu nghĩa vụ? đương nhiên, nguyên nhân sâu xa nhất vẫn là từ sự suy thoái đạo đức và lương tâm con người, người sản xuất lương thực, thực phẩm chỉ còn biết có tiền mà quên hết đi hai chữ “nhân đức”. Nhưng lỗi chính là do sự thả lỏng quản lý của các cơ quan quốc gia, sự bất lực hay sự vô cảm của họ, cũng không biết nữa.

Thử tưởng tượng thế này, ở một nước châu Âu, chỉ cần 1 vụ scandal về an toàn thực phẩm như kiểu bún có hóa chất độc hại như của Việt Nam, hàng loạt quan chức sẽ phải bị cất chức vì không làm tròn nhiệm vụ, kẻ sử dụng hóa chất độc hại làm ảnh hưởng đến sức khỏe cộng đồng sẽ phải vào tù. Còn ở ta, nếu vụ nào cũng xử thế thì chắc sẽ hết người làm lãnh đạo, bởi tình trạng mất vệ sinh an toàn thực phẩm cứ tràn lan, nhan nhản, nối tiếp nhau, chưa hết vụ này đã sang vụ khác.

Thay vì có một cơ quan duy nhất làm dắt mối về an toàn thực phẩm, ở Việt Nam có đến 3 bộ cùng được giao bổn phận này là Bộ NN&PTNT, Bộ Y tế và Bộ công thương nghiệp. Có thể mường tưởng sự nhiêu khê cụ thể thế này, một chiếc bánh Trung thu nhưng ruột thì Bộ Nông nghiệp quản lý, vỏ thì Bộ Công thương, chất lượng thì Bộ Y tế. Sự quản lý chồng chéo của các Bộ đang gây nhiều thủ tục quấy rầy và cố nhiên là khi có chuyện xảy ra thì rơi vào tình trạng “cha chung không ai khóc”.

Chưa khi nào người tiêu dùng phật lòng tin vào thực phẩm như bây chừ, nhìn vào đâu cũng không dám tin cậy, nhưng không ai bảo vệ họ mà chỉ đưa ra lời khuyên “Hãy trở thành người tiêu dùng uyên bác” như kiểu đẩy nghĩa vụ “các ông bà không uyên thâm (tức là ngu) thì chết chứ không phải tại chúng tôi đâu nhé”.

Chưa khi nào sự an toàn về bữa cơm của người dân có mức thu nhập nghèo và nhàng nhàng bị thả nổi như bây chừ, còn những người có thu nhập cao, các đại gia đã tìm ra “lối thoát” riêng của họ, đó là bỏ tiền thuê người làm trang trại thực phẩm sạch từ A-Z cho mình. Dân nghèo thật đáng thương.

Trong tình cảnh ấy lại có thêm văn bản cho phép nhập ngoại tạng trắng (gồm lòng, tràng, dịch hoàn, mề gà) lại càng khiến người dân hoang mang lo lắng. Theo như giảng giải của cơ quan chức năng là Việt Nam buộc phải nhập vì nếu không sẽ vấp phải sự phản ứng gay gắt từ các nước khác vì khi tham gia WTO, chúng ta đã cam kết điều khoản này.

Theo khuyến cáo của chuyên gia dinh dưỡng, không nên nhập ngoại tạng vì đây là thực phẩm chứa lượng cholesterol cao gây nhiều bệnh nguy hiểm cho con người như xơ vữa động mạch, đái tháo đường, bệnh gout, bệnh thận, người thừa cân, béo phì... Cần phải cân nhắc giữa ích lợi kinh tế và sức khỏe người dân.

Tuy nhiên, lệnh nhập đã được ban hành, tới đây lòng, mề, tràng từ biên kia biên cương sẽ ồ ạt tràn vào, qua đường chính ngạch thì ít mà tiểu ngạch thì nhiều và chẳng thể kiểm soát, với đủ loại hóa chất độc hại, sức khỏe người tiêu dùng rồi sẽ ra sao?

Đến bao giờ chúng ta mới có một bộ máy quản lý nhà nước chuyên lo an toàn vệ sinh thực phẩm cho người dân hoạt động hiệu quả và đúng với chức phận của họ? vì sao chúng ta phải trả giá cho sự yếu kém của những nhân viên công vụ nhận lương từ tiền thuế của dân nhưng không làm tròn bổn phận bằng chính sức khỏe, sinh mạng của chúng ta và các đời con cháu chúng ta?

Trong nhiều quyền lợi căn bản mà một người dân phải được hưởng như điều 21 Chương 2 trong Hiến pháp sửa đổi đã quy định: “Mọi người đều có quyền sống và quyền mưu cầu hạnh phúc”, theo tôi, có lẽ cần được thêm vào một quyền rất thiết thực, đó là “Quyền được ăn uống sạch”.

Than ôi, có lẽ vì nhiều người có chức quyền quen “ăn bẩn” nên đã không còn để tâm đến quyền được ăn uống sạch của những người dân thấp cổ bé họng nữa rồi.

Mi An


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét