Thứ Năm, 22 tháng 8, 2013

Thương chia sẻ ngay lắm… “người rừng”!.

Hơn 40 năm sống trong rừng sâu là quãng thời kì quá đủ để cuộc sống của con người hoàn toàn thay đổi

Thương lắm… “người rừng”!

Này chuyện “người rừng” Hồ Văn Lang thích hút thuốc lá, ăn trầu; Nào là chuyện “người rừng” Hồ Văn Lang bắt đầu “nghiện” món điện thoại di động và… găng tay khi lần đầu tiên được nắm tay phụ nữ… hiện có một số báo theo khuynh hướng thị trường chuyên đi khai thác những hình ảnh “độc” những tập tục lạ, những chuyện giật gân của người dân tộc thiểu số…, lấy chúng làm trò giải trí cho độc giả, để câu khách, để bán báo.

Mấy hiện tại lại có tin ông Lâm đã đốt ngôi nhà “tổ chim” của “người rừng” vì bị báo chí…vu khống. Tiếc thay, khi những nạm cưu mang của địa phương, của người nhà chỉ mới bắt đầu thì “người rừng” đã bị đem ra như một thứ hàng hóa để kinh dinh kiếm lời. Ảnh: Trí Tín (VnExrpess) Một số báo đưa tin ông Hồ Minh Lâm - cháu ruột của “người rừng” đã hét giá với cánh phóng viên từ 500 ngàn đến 1 triệu đồng cho một cuộc phỏng vấn, chụp ảnh những vật dụng “độc” của “người rừng”; 3 triệu đồng cho việc dẫn vào thăm “ngôi nhà” của “người rừng” ở trong núi… Nhận xét về việc làm của ông Lâm, có báo cho rằng: “Hồ Văn Lâm quả là một tay nhạy bén thương trường hơn cả những nhà kinh doanh đá quý”.

Bao năm qua, “người rừng” đoạn tuyệt với thế giới bên ngoài bởi quá sợ hãi với cuộc chiến ác liệt, với đạn bom, với cái chết rình rập.

Quá thương thay. “Tôi dẫn đi, lấy mỗi người 500. 000 đồng, đâu có nhiều mà dư bàn luận tán xôn xang nên tôi đốt để khỏi còn ai muốn đi” - Ông Lâm bức xúc giảng giải. Vẫn biết ông Lâm là người có mối can dự với cha con “người rừng” trong thời gian dài và cũng chính ông là người đưa họ về với cuộc sống của cộng đồng, nhưng không nên chi mà có thể mang cha con “người rừng” ra làm món hàng kinh doanh kiếm tiền.

Thụy Anh. Đúng là như vậy. "Người rừng" Hồ Văn Lang với người nhà ở buôn làng bên bếp lửa.

Giờ đây, khi ông Thanh đã quá già yếu, lại lâm bệnh không chạy trốn được, những người thân mới bắt ép họ về với cộng đồng. Trên cộng đồng mạng, người trách ông Lâm thì ít mà người trách báo chí thì nhiều. Tấn sĩ Trịnh Hòa Bình (Viện Hàn lâm Khoa học từng lớp) nhận định: Nói “người rừng” đáng thương khi bị người thân mang ra làm món hàng kinh dinh cũng đúng, nhưng có nhẽ “người rừng” còn đáng thương hơn khi bị báo chí “cày xới”, khai hoang quá sâu vào cuộc sống của họ.

Trở lại câu chuyện “người rừng”, quả thực họ là những người đáng thương. Mấy hôm nay, mọi hoạt động của “người rừng”, những câu chuyện “ly kỳ” về “người rừng” được phủ kín trên các mặt báo. Trở lại cộng đồng họ cần mọi sự hỗ trợ, coi ngó chu đáo mới có thể hòa nhập được.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét