Tuần qua và tuần trước nữa, mạng xã hội rộ thông tin về một cô gái - về sắc là thường thường, về tài là… không rõ, "thường thôi" nên không dẫn tên cô trên chuyên mục này. Cô này làm có mỗi việc là "thả rông" vùng nhạy cảm trên thân thể rồi chụp hình để đưa lên mạng. Vài ngày sau, cô gái nọ bỗng thành "nhân vật quan trọng", "nóng" đến nỗi có báo điện tử dành hẳn một mục cho cô gái nọ.
Cũng tuần qua, câu chuyện tuyển thủ bóng đá Công Vinh và vợ (một ca sĩ, diễn viên tầm tầm) giữ gìn hình ảnh con gái mới sinh chặt đẹp như với một nhân vật "vip" được nhắc lại trên báo điện tử - gần như cùng thời khắc với sự xuất hiện bộ ảnh "thoáng mát" của cô này với tựa đề "Vợ Công Vinh tung ảnh nóng trước ngày chồng xuất hành sang Nhật"…
Những điều rưa rứa kể trên xuất hiện trong thời gian gần đây rất nhiều, ngày một đậm đặc dưới "mũ" giải trí - một chuyên mục thường thấy trên các báo điện tử và một số trang cá nhân. Chuyện tưởng là nhỏ, nhưng xuất hiện với mật độ dày đặc nên sức chi phối, dẫn dắt hành vi, thói quen đọc, xem, nghĩ rất lớn. Bạn đọc thu nạp thông báo, hình ảnh xa lạ với nếp nghĩ và lề thói của mình một cách thẳng thớm, rất dễ dẫn đến hệ quả là hài lòng dạng thông báo đó. Đến lúc nào đó, sự tiếp nhận không còn ý nghĩa bị động, mà dẫn dắt hành vi, làm suy giảm tinh thần phản biện trước cái xấu. Người lớn mắng con trẻ hỏng, dễ dãi, chỉ thích tiền và muốn hưởng thụ, áng chừng ai đang góp phần khiến chúng thâm nhiễm lối nghĩ, lối sống không được hoan nghênh?
thực tiễn là cơ quan quản lý cần tìm cách ngăn chặn lối thông báo vô nghĩa vụ với cộng đồng, bắt đầu với những trang mạng dùng ngân sách quốc gia và lấy điểm đột phá từ những vụ "câu khách" phản cảm như đã nói ở trên. Việc "thu dọn" có thể được thực hiện bằng cách đề cao bổn phận của tác giả thông tin và người duyệt đăng phê duyệt chế tài cụ thể. Nhẹ thì phạt tiền, nặng thì hạ bậc quản lý, điều chuyển sang làm việc khác, có khi phải thải hồi nếu có việc làm gây ảnh hưởng lớn cho từng lớp…
Với việc chỉnh đốn nói trên, thế tất sẽ có sự khó cản trở việc thực hiện. Khó nhất là về chế tài, hệ thống văn bản pháp quy thiếu hướng dẫn cụ thể cho việc xử lý vi phạm. Nhưng thiếu thì phải có bổn phận bổ sung, tìm ra giải pháp chứ không thể vì thiếu mà ưng ý ngồi nhìn lớp trẻ ngày một "khoáng đãng" quá mức được nữa rồi. Bổn phận ấy, nếu không thuộc phần việc quản lý ngành văn hóa - thông tin thì thuộc về ai?
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét