Bệnh nhân Trần Văn Hải Năm 2012, phát hiện bệnh và biết mang trong mình bệnh hiểm, nhưng do gia đạo khó khăn, Hải vẫn núm chịu đựng “nuôi” bệnh. Đến tháng 2-2013, nướu bắt đầu sưng và to lên rất nhanh khiến Hải chẳng thể ăn uống và gia đình buộc phải đưa vào Bệnh viện Ung bướu TP.HCM điều trị. Nằm trên giường bệnh với cục bướu nướu che gần hết mặt, Hải chỉ có thể nghe và ra dấu bằng tay chứ không thể nói chuyện bằng miệng. Hiện tại Hải phải ăn qua ống truyền dịch. Bác sĩ cho biết Hải phải sang trọng 10 lần xạ trị, mỗi lần tốn khoảng 11 triệu đồng. Mẹ của Hải, bà Hồ Thị Kỷ, cho biết đó là khoản tiền “rất kinh khủng” đối với gia đình. Từ ngày con bệnh, bà Kỷ phải dừng công việc làm công để vào bệnh viện hằng ngày lo cho con. Anh Trần Văn Hưng, anh trai của Hải, cũng bỏ việc cạo mủ cao su để túc trực ở bệnh viện chăm em thay phiên mẹ. Ở nhà anh Hưng còn hai con nheo nhóc. Hôm tôi đến thăm, bà Kỷ không nói gì nhiều, nhưng nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên đôi má gầy gò của bà tôi cảm nhận được sự chua xót đến cùng tận của người mẹ thương con. Giọng bà nghèn nghẹn: “Nhìn con đau đớn vật vã tôi chịu không nổi. Nếu thằng Hải có bề gì chắc tôi…”. NHẬT TÂN
|
Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2013
Bướu nướu che hết mặt nam sinh khác biệt viên
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét