Thứ Hai, 16 tháng 12, 2013

Phía sau những liên tục lần thử AND: Vợ sinh con trai hay. em trai cho tôi.

Tôi thấy yên tâm khi nghĩ đến ông

Phía sau những lần thử AND: Vợ sinh con trai hay... em trai cho tôi

Trước khi chia tay tôi. Là con. Tôi mừng thầm vì mình sắp lên chức bố. Nhưng tôi quyết tâm sẽ ra đi. Tôi kinh ngạc: - Thế là sao. Nhưng rồi cũng quên ngay.

Tôi muốn nhờ xét nghiệm ADN để tìm cho nó một danh phận trong lòng tôi: Nó là con tôi năng em trai của tôi? Ghi theo lời kể của Bà Nguyễn Thị Nga – Giám đốc Trung tâm Phân tích ADN và Công nghệ Di truyền (www.

Bố tôi coi như cũng đã chết trong tôi. Ai mà chẳng mong cha mình được như vậy. Cô ta diện bộ váy màu xanh nhạt mà tôi rất thích.

Tôi hận cha tôi… - Và bây chừ. Những người mà tôi vừa nhìn thấy không phải là những người thân thương của tôi. Trước khi người nữ giới hư đốn kia mò về. Nể tình chị em. Bố tôi đặc biệt yêu quý thằng bé. Nhưng khổ một nỗi. Nhưng rồi. Tôi ôm đầu gục xuống cố trấn tĩnh. Thoát nhanh khỏi sự thực quá phũ phàng này. Họ vào nhà nghỉ làm trò gì?.

Tôi không dám nghĩ xa hơn nữa. Sau khi lấy vợ khoảng dăm tháng.

Tôi không biết xưng hô thế nào với thằng bé. Hy vọng là. Tôi quá sững sờ: Ước gì tôi vừa nhìn nhầm. Tôi thật sự kính trọng và cảm ơn ông. Tôi không thể ngơ những lời khuyên của chị.

Bới tung mọi thứ lên mà mãi vẫn không thấy. Tôi đã gật đầu. Rồi anh sẽ thấy. Nghe câu nói lửng chừng của cô bạn cũ. - Thế thì tôi đề như thế nào nhỉ? Thấy anh quá lúng túng. Tôi bàng hoàng khi nhận ra đó là vợ tôi. Tôi lục lọi. Sau vài câu xã giao cô ta cười nhạt và nói: - Này. Lúc đó tôi cũng có lăn phăn tí chút. Cô ấy đã trả lại cho tôi niềm tin đối với nữ giới. Tôi nhắm mắt lại và cố bình tĩnh.

Khi mẹ nó đi lấy chồng. Đã đến đây. Mẹ tôi đã sớm lìa đời. Tại sao vợ tôi sinh con trai thì cô ta lại bảo là sinh em trai cho tôi. Trời ơi đất hỡi! Họ đến đây làm gì? Tim tôi đập thình thịch. Quả là hiếm thấy. Tôi mệt lắm rồi. Hôm nào rỗi mời bạn đến chơi. Cũng là lúc tôi chuẩn bị về nước. Làm cho tanh bành lên. Tôi mua sắm cho đứa con mai sau của mình đủ thứ.

Thế là rõ quá rồi. Là bố chồng mà săn sóc. Tôi giật tấm ảnh cưới trên tường quật mạnh xuống đất. Thú thật với chị.

Cô ấy không đẹp như vợ cũ của tôi. Tôi đành phải đứng lại. Tôi gật đầu: - Đúng. Vợ tôi mới sinh một thằng bé. Rồi đến đâu thì đến. Chờ đợi… Bỗng có tiếng sập cửa xe ngay cạnh xe tôi. Thấy tôi ông đã nhạt nhòa nước mắt: - Con đã về đây.

Mà sao cô ta lại độc ác vậy chứ: Sao không nhằm vào một thằng đàn ông nào khác nhưng mà nhằm vào chính bố chồng. Taxi đưa chúng tôi đến một nhà nghỉ rất yên tĩnh ở quận Tây Hồ. Tôi tránh xa họ như tránh những con hủi. Vậy là bố thanh thản được phần nào. Chẳng là. Càng xa càng tốt. Hồi đó. Tôi biết. Thằng bé đang ngủ khóc ré lên. Tôi căm ghét và kinh tởm đàn bà.

Tôi chỉ còn mỗi mình chị là người thân. Thật may là con bé giúp việc đã kịp báo cho chị kịp đến. Khỏi cái nhà này. Chị là người chị. Định phóng đi thì chị gái tôi xuất hiện. Nghe nói vợ anh vừa sinh cho anh một đứa "em trai".

Lấy xe chạy ra cửa. Trời xui khiến cho tôi gặp được một nữ giới. Sao anh điền đơn chậm thế? Anh ta băn khoăn: - Tôi không hiểu mục này phải ghi như thế nào? Nói rồi anh chỉ vào mấy dòng: “Cần xác định quan hệ gì” Tôi đáp: - Anh cần khẳng định mình là bố của cháu bé hay chú của nó hoặc anh của nó? - Tôi đích thực chưa biết nó là con của tôi hay em của tôi.

Rõ ràng là cô này nói năng vớ vẩn quá. Tôi cũng xin tâm sự thực với chị. Tôi đã chối từ tình sâu nặng của cô ấy để đến với người vợ ngày nay của mình. Mày hãy nói cho tao hay đi. Anh hãy cho xe chạy thật nhanh. Tôi bắt đầu có cảm giác gờn gợn khó tả. Chị tôi cũng khôn xiết đau đớn khi biết chuyện.

Chuyện xảy ra cách đây 5 năm rồi. Mày khóc ư? Khóc to vào. Dù sao nó cũng là dòng máu của nhà ta.

Người đàn ông trung niên ngồi điền vào tờ đơn xin xét nghiệm. Lần gặp ấy. Lần ấy theo dự kiến tôi phải đi đô thị Hồ Chí Minh hai tuần. Từ cái núm vú cao su nhỏ xinh. Mong trọng tâm giúp tìm ra sự thật. Máu trong người tôi sôi lên. Vừa mở cửa xe anh ta vừa nói: - Chà! Anh có nhìn thấy đôi ý trung nhân mới đi vào không? Cọc cạch cứ như là bố với con gái vậy.

Tôi muốn về thật nhanh với một niềm hy vọng mỏng mảnh là nhìn thấy vợ và con tôi đang ngủ ngon lành trên giường.

Cô ta đã bỏ con nhỏ để đi bồ bịch. Vn). Rồi em sẽ nói chuyện với chị sau. Sau một lần ngẫu nhiên tôi gặp cô bạn gái cũ ở quán cà fê trước cửa nhà. Sự trừng phạt lớn nhất đối với bố chính là sự lẳng lặng ra đi ngần ấy năm trời của con. Tôi thực sự hạnh phúc khi ngắm nhìn đứa con trai đầu lòng của mình. Tôi đã hoàn tất sớm công việc và về trước dự định vài ngày.

Chăm lo coi ngó tôi từ nhỏ. Nín thở quan sát hai người. Tôi chẳng thể dấu chị được. Anh ta ngừng một lúc nghĩ suy. Tôi thấy như có điều gì đó không tốt lành đã xẩy ra với tôi. Nhưng chẳng thể được. Bộ váy xanh cũng biến đi cùng với chủ của nó. Tôi nóng ruột. Định bụng sẽ phóng đến nhà nghỉ kia. Tôi mời là mời vậy thôi chứ biết chắc là cô ta sẽ không đến.

Nhưng cô ta có những đức tính tốt đẹp mà tôi cần. Tôi co người lại theo dõi. Tôi sẽ không thể tĩnh tâm được nếu phải đối mặt với cô ta lúc này… Chị tôi không thể thuyết phục được tôi ở lại… Từ bữa đó.

Từ phía cửa đối diện một nữ giới xuất hiện với bộ cánh màu xanh. Tôi nghe chị không làm chuyện gì ồn ã nữa. Tôi cố trấn tĩnh nói với lái xe: - Tôi không quan tâm tới những chuyện đó. Hiện thời đây. Trời đất! điếm nhục và ê chề quá.

Đáng tiếc là sau đó chính tôi đã chứng kiến tận mắt cảnh bố chồng dắt tay nàng dâu vui vẻ bước vào nhà nghỉ.

Tôi cố nén đau đớn lấy lại tĩnh tâm. Nghe chị tôi nói vậy. Con bé sợ sệt: - Cháu không biết ạ. - Chị không thể để em ra khỏi nhà trong dạng điên cuồng như thế này được. Lúc nào tôi cũng sống trong ác mộng. Vì sao lại cảnh báo là tôi sẽ gặp xấu số vì lấy vợ đẹp. Khi nghe cô ta nói tôi chỉ nghĩ rằng do hận tôi nên cô ta mới ăn nói hàm hồ như vậy. Đòng thời là người mẹ của tôi. Vị tôi biết. Giờ bố chỉ xin con một điều: Con hãy cưu mang lấy đứa bé này.

Lại một tiếng sập cửa nữa cũng của chiếc taxi đó. Bởi tôi có cảm giác là đứa cháu nội này làm ông quên đi nỗi đơn chiếc vì góa vợ. Cô ấy vẫn hận tôi lắm. Khi tôi nhận được tin vợ tôi sắp đẻ con trai. Người tài xế bảo tôi ngồi chờ trong xe và đưa người bạn đồng hành của tôi vào nhà nghỉ.

Ngóng tôi đừng làm điều gì dại dột. Chắc anh vẫn sống độc thân? - Tôi khe khẽ hỏi anh. Nóng ruột quá tôi giục: - Các mục rõ ràng vậy. Bố không dám mong con thứ lỗi. Họ nắm tay nhau cười nói vui vẻ và dắt nhau vào nhà nghỉ.

Vài phút sau người lái xe quay lại. Tôi tinh thần được rằng nếu cô vợ mà về nhà vào lúc này thì tôi sẽ bóp chết cô ta.

Mới rồi ông cụ ốm nặng. Chị sẽ giúp em. Tôi chỉ thấy rất thương ông. Em không nói sai đâu. Anh hãy nhớ lấy câu nói của em. Chị ngăn tôi lại và nói: - trời ! đã xẩy ra chuyện gì làm em phát điên lên thế? - Chị hãy để em đi đã. Tôi đề nghị: - Nếu anh muốn tôi giúp thì anh nên nói rõ cho tôi biết tình cảnh cụ thể của anh Anh ta suy nghĩ một lúc rồi bắt đầu tâm tình: - Thôi.

Sau 5 năm anh mới về thăm cha. Tôi lục tìm chìa khóa xe máy. Nắm tay bố tôi. Không thể kìm được cơn lộn tiết. Tôi băm bổ. Sợi dây hy vọng rốt cục đã đứt. Mày là con tao hay là em tao. Tôi muốn dành sự bất ngờ cho vợ nên không báo thì giờ về. Anh buồn rầu nói tiếp: - tâm cảnh của tôi Bây giờ khá hơn nhiều rồi chị ạ.

Cgat. Him Lam. Tôi hết giận ông rồi. Đi càng nhanh càng tốt. Xuống sân bay tôi được một tài xế mời lên xe. Trời tuy tối nhưng tôi vẫn dễ dàng nhận ra người đàn ông vừa bước ra khỏi xe đó là bố tôi. Cô ta còn nói một câu mập mờ: - Lấy vợ đẹp là bất hạnh. Lúc này. Nhưng chung cuộc tôi cũng đã tìm được. Tôi liền xen vào và hỏi: - Chỉ vì câu nói nhầm "con trai" thành "em trai" của cô bạn gái cũ mà anh ngờ bố anh và vợ anh có quan hệ bất chính hay sao? Như thế liệu có oan cho họ quá không? - Không phải nên chi đâu cô ạ.

Ước gì đây chỉ là cơn ác mộng. Tôi không thể nhớ nổi là mình đã cất chìa khóa xe ở đâu trước khi đi công tác. Không hiểu có gì vướng mắc mà mãi vẫn không điền xong đơn.

Ngửa người trong xe nhắm mắt xuôi tay. Bố đáng bị trừng trị vì những điều tệ hại bố đã gây ra. Trông nom con dâu và cháu nội như ông. Cũng không trẻ nữa.

Tôi chưa hiểu? Anh ta lại nhíu mày: - Nếu tôi và bố tôi trùng gen nhau thì có phân biệt được ai là cha của đứa trẻ này không hả chị? - Phải phân biệt được chứ.

Tôi về thăm định bụng cũng sẽ không nhắc lại chuyện cũ. Thì hãy nói cho chị biết đi. Tôi hỏi rất to: - Cô đi đâu rồi? Thấy thái độ khác thường của tôi. Tôi lao vào nhà như một cơn lốc. Tôi được cử đi tập sự ở nước ngoài nửa năm.

Tôi mở tủ treo xống áo. Nếu còn thương chị. Trên xe đã có một khách đang chờ sẵn. Đó là cái lần sau khi tôi đi công tác từ thành thị Hồ Chí Minh ra. Tôi giật thột ngó ra. Thương ôi ! trong nhà chỉ có thằng bé đang ngủ và cô giúp việc. Nhưng đàn ông các anh thì lại thích mua lấy cái xấu số ấy.

Chị khóc lóc van xin. Bố đã đánh đổi ắt để giữ lại nó. Cho đến cái xe đẩy cồng kềnh.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét